Trước làn sóng tục hoá vô luân của thời đại, phải khôn ngoan thế nào để được cứu rỗi?

Chúng ta đang sống trong một thế giới điên loạn vì vô thần, vô luân, tôn thờ vật chất, tiền bạc và mọi thú vui vô luân vô đạo.

Những người cầm quyền cai trị, dù là tư bản hay không tư bản, thì cũng chỉ quan tâm đến quyền lợi và địa vị của họ, của phe nhóm họ, chứ không hề chú tâm gì đến phúc lợi của người dân và quan tâm đúng mức đến trách nhiệm duy trì và bảo vệ luân lý, đạo đức, là nền tảng tinh thần vững chắc cho mọi xã hội con người, khác xa loài vật, chỉ sống với bản năng và không có ý thức gì về luân lý, đạo đức.

Con người có lương tâm và ý thức đạo đức, nhưng lương âm này đã bị băng hoại cùng với ý thức đạo đức, nên quá nhiều người ở khắp nơi đã và đang đi vào con đường tội ác như giệt chủng, khủng bố mà nhóm Hồi Giáo quá khích (ISIS) đang bách hại rất dã man  những tín  đồ thiểu số theo Kitô Giáo và ngay cả  những người Hồi Giáo khác, không thuộc phe đảng của chúng, như thực trạng đang diễn ra ở Irak, Syria.

Nạn giết hại trẻ nữ, (vì chính sách một con cho mỗi gia đình) rất dã man và tội ác, vẫn tiếp tục diễn ra cách hợp pháp ở Trung Hoa cộng sản và Ấn Độ trước sự làm ngơ của cả thế giới văn minh!

Mặt khác, vì quá  ham mê  tiền bạc và tôn thờ  vật chất,  nên bọn tư bản  đen và đỏ nói chung, và cách riêng tập đoàn tài phiệt ở Mỹ, đã dùng tiền bạc để mua chuộc giới  lập pháp để làm ngơ cho bọn chúng thi hành những sách lược kinh tài gian xảo để vơ vét của cải, làm giầu cho bọn họ, bất chấp những  khó khăn của đa số dân lao động, không có tiền để mua bảo hiểm sức khỏe và nhân thọ khi về già. Các bệnh viện tư ở Mỹ không  hề  chữa miễn phí hay giảm bệnh phí cho ai bao giờ. Chúng  hoạt động vì mục đích kiếm tiền, làm giầu cho bọn kinh doanh tư bản,  chứ không vì lợi ích và thương xót gì người bệnh tật.

Tệ hại hơn nữa, trên bình diện luân lý, đạo đức, chưa bao giờ con người ở khắp nơi lại làm những sự dữ ở mức ghê sợ như hiện nay: tệ trạng buôn người – đặc biệt là buôn bán phụ nữ và trẻ em cho kỹ nghệ mãi dâm và ấu dâm, rất  khốn nạn và tội lỗi đang gia tăng ở mức không thể  ngăn chặn được, khiến hàng triệu phụ nữ và trẻ em đang là nạn nhân rất đáng thương của bọn người đã mất hết lương tri và bản tính thiện, trong đó có một số cha mẹ đã bán con cái dưới tuổi thành niên cho bọn ma cô tú bà ở trong và ngoài Viêt Nam. Bọn người bất lương này, cùng với bọn đi tìm thú vui vô cùng khốn nạn – là thú dâm ô và ấu dâm –  đang tạo hỏa ngục trần gian cho chính bọn chúng và cho các nạn nhân chẳng may sa vào hỏa ngục của bọn người đã mất hết lương tri này.

Chưa hết, ở nhiều nước có truyền thống Kitô giáo lâu đời như Pháp, Anh, Đức, Ý, Tây Ban Nha, Canada và Hoa kỳ, người ta đã cho tự do phá thai, li dị và hôn nhân đồng tình để đạp đổ mọi  nền tảng và giá trị thiêng liêng của sự sống con người, của truyền thống hôn nhân giữa người nam và người nữ theo thánh ý của Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng con người có nam có nữ, và truyền cho họ  sứ  mệnh  phải  “sinh  sôi nẩy nở  thật nhiều, cho đầy mặt đất và thống trị mặt đất” (St 1,28).

Trước những thực  trạng  rất  đáng buồn nói trên của thế giới vô thần và tục hóa ngày nay, là người tín hữu Chúa Kitô, chúng ta phải sống khôn ngoan thế nào để cứu mình và cứu người khác thoát khỏi nọc độc của “văn hóa sự chết” đang bao trùm thế giới  hiện nay?

Nói đến khôn ngoan, ta phải nghĩ ngay đến Vua Salomon con vua Đavid, trong thời Cựu Ước xưa, là người chỉ xin Chúa cho được thần trí  khôn ngoan  để cai trị dân, và đã ca tụng ơn quí trọng  này như  sau:

“Vậy tôi nguyện xin, và Thiên Chúa đã ban cho tôi sự hiểu biết

Tôi kêu cầu và thần khí Đức Khôn Ngoan đã đến với tôi

Đức Khôn Ngoan tôi đã quí trọng còn hơn cả vương  trượng, ngai vàng

đối với tôi,  trân châu bảo ngọc chẳng sánh được với  Đức Khôn ngoan

Và vàng trên cả thế giới, so với Đức Khôn Ngoan

Cũng chỉ là cát bụi.

Và bạc, so với Đức Khôn Ngoan

Cũng chỉ là cát bụi. (Kn 7,7-9)

Nhà vua không xin Thiên Chúa cho ông được giầu sang, vinh hiển  mà  chỉ xin cho được  ơn hiểu biết và  khôn ngoan để cai trị một dân đông đúc “không đếm nổi”. Thiên Chúa đã nhậm lời khẩn cầu của Vua Salômôn và phán bảo ông như sau:

Ta ban  cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi, trước ngươi chẳng một ai sánh bằng , và sau ngươi, cũng chẳng  có ai bì kịp.”  (1 V 3,12)

Với ơn khôn ngoan hiếm có trên đây, vua Salômôn đã trỗi vượt hơn “tất cả mọi người Phương Đông và hơn tất cả sự khôn ngoan của Ai Cập.” (Sđd  5,10) khiến người khắp nơi kéo đến để được nghe những lời khôn ngoan của Vua.

Đức khôn ngoan đó, chính là phương thế  mà Thiên Chúa dùng để  điều khiển vũ trụ và sự sống của  con người trên trần thế này. Nghĩa là mọi trật tự trên trời dưới đất, mọi sự sinh tồn  của vạn vật, từ loài người cho đến hoa lá cỏ cây và mọi loài động vật khác, đều được điều khiển  và quan phòng trong sự khôn ngoan tuyệt  đối của Thiên Chúa là Vua vũ trụ  là  Đấng Tạo Hóa toàn năng, thượng trí. Cho nên, là tạo vật có lý trí và ý muốn tự do, con người – cách riêng người tín hữu Chúa Kitô –  được mong đợi sống sao cho phù hợp với sự khôn ngoan của Thiên Chúa để được hạnh phúc ngay  trong cuộc sống trên trần gian này, và nhất là được sống hạnh phúc vinh cửu với Chúa trên Nước Trời mai sau.

Nhưng muốn được khôn ngoan theo Chúa thì phải từ bỏ cái khôn ngoan của loài người. Thí dụ cụ thể là trong Tin Mừng Thánh Matthêu, Chúa Giê su nói cho các môn đệ biết là Người sẽ phải chịu  nhiều đau khổ, bị phản bội, bị bắt bớ và bị giết  chết trên thập giá trước khi được sống lại vinh quang. Nghe thế, Phêrô, môn đệ  đã tuyên xứng Chúa là Đấng Kitô trước đó, bèn kéo Chúa ra ngoài và thưa với Người rằng: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp những chuyện ấy.”

Chúa đã trả lời nghiêm khắc với Phêrô như sau: “Satan, lui ra đằng sau Thầy. Anh cản lối Thầy ,vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa,  mà là của loài người.” (Mt 16,22-23; Mc 8,31-33)

Phêrô can ngăn Chúa vì đã hành động đúng theo khôn ngoan của loài người. Với khôn ngoan này, không ai muốn chịu sự gì khốn khó như  bệnh tật, nghèo đói, bị khinh chê, lăng mạ  hay hành hung. Ai cũng muốn được giầu có, danh vọng và khỏe mạnh, trẻ mãi không già. Chính vì thế mà con người ở khắp mọi nơi và mọi thời đại, đã và đang mải mê đi tìm tiền của, danh vọng và mọi thú vui theo  đòi hỏi của bản năng, dù là trái với luân lý đạo đức. Nghĩa là phải khôn ngoan để thu được càng nhiều  lợi lãi về tiền bạc, của cải, danh vọng và vui thú càng tốt.

Cụ thể ở Mỹ, thời ông  Bill Clinton còn làm tổng thống, để gây quĩ cho ông, ông đã dùng cả tiểu xảo là đặt giá 5000 đôla  (năm ngàn) cho ai muốn vào ngủ một đêm ở Nhà Trắng (Dinh Thổng Thống), và 10000 (mười ngàn) đô cho ai vừa ngủ đêm và ăn sáng với Tổng Thống! Vậy mà  có biết bao người đã hưởng ứng để mua  cái vui và danh hảo huyền này!

Chưa hết, khi công nương Diana của Nước Anh (bị tai nạn xe hơi chết ở Paris năm 1997) đến viếng Nữu Ước, có người đã bỏ ra cả 100,000 (trăm ngàn) đô la để chỉ xin được ngồi gần công nương trong bữa tiệc thành phố khoản đãi bà dịp này!. (theo tiết lộ của báo chí Mỹ) .

Đó là danh vọng và lợi lãi mà biết bao người sống với khôn ngoan của con người đang đi tìm ở khắp nơi trên thế giới xưa và nay.

Và với não trạng này, thì sự kiện Chúa Giêsu sinh ra trong hang lừa máng cỏ giữa mùa đông giá lạnh và chết trần trụi trên thập giá là điều ô nhục, là điên rồ và thất bại theo khôn ngoan của loài người. Nhưng theo Thánh Phaolô dạy, thì “cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người, và cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người.” (1 Cr  1,25)

Chính vì  Chúa Giêsu “điên rồ và dại dột” xét theo khôn ngoan của con người, mà nhân loại được tha tội và cứu chuộc để có hy vọng được sống hạnh phúc vĩnh cửu trên Nước Trời  mai sau.

Lại nữa , cũng chính vì không khôn ngoan theo kiểu của loài người, nên Chúa Giêsu “Đấng vốn giầu sang phú quí, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh  em để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh  em được trở nên giầu có” trên Thiên Quốc như Thánh Phaolô đã dạy (2 Cr 8,9). Đây là sự khôn ngoan dành riêng cho các tông đồ lớn nhỏ của Chúa ngày nay trong Giáo Hội phải noi gương bắt chước để đừng thi nhau đi tìm tiền ở khắp nơi, và lơ là trong sứ vụ thiêng liêng là rao giảng và làm chứng cho Tin Mừng Cứu Độ của Chúa Kitô, Đấng đã sống khó nghèo đến nỗi “không có chỗ  tựa đầu, trong khi chim trời có tổ và con chồn có hang.” (Mt 8, 20)

Chưa hết, Mẹ TêrêXa thành Calcutta cũng đã chịu “ngu dại” theo khôn ngoan của con người để ôm lấy những người nghèo đói bệnh tật nằm vất vưởng ngoài đường phố để mang về săn sóc, thuốc men và cho ăn uống trong Tu viện bác ái của Mẹ. Nhưng  sự  “dại khờ” của Mẹ đã chính phục được sự khâm phục và yêu mến của biết bao người trên khắp thế giới, và nhiều người vô thần đã được ơn nhận biết Chúa qua gương sống chứng nhân bác ái của Mẹ và các nữ tu của Mẹ.

Trái nghịch với khôn ngoan  của Thiên Chúa  thể hiện nơi Chúa Kitô, Đức Mẹ . các Thánh, đặc biệt, và cụ thể nơi các anh hùng Tử Đạo, và  Mẹ TêrêXa, khôn ngoan của con người ở khắp nơi là say mê đi tìm tiền của, danh vọng, tham ô hối lộ  và ăn cắp của công để gửi tiền ra nước ngoài phòng thân; cũng như tìm mọi cách để được sống lâu và trẻ mãi không già.  Cách riêng phụ nữ  đã và đang  thi nhau đi sửa sắc đẹp cho thân hình thêm “hấp dẫn và quyến rũ” để làm giầu cho các viện thẩm mỹ ở trong và ngoài nước, mặc dù có thể chuốc lấy tai họa cho mình vì có  biết bao người đã chết và mang bệnh ung thư  vì hậu quả sửa sắc đẹp .

Với những người sống theo khôn ngoan của thế gian để đi tìm tiền của, danh vọng và “sửa sắc đẹp” cho thân xác có ngày phải chết đi này,  xin  hãy mở tai  nghe lời khuyên dạy của Thánh Phao lô  sau đây: “… Nếu trong anh em có ai tự cho mình là khôn ngoan theo thói đời, thì hãy trở nên như điên rồ để được khôn ngoan thật. Vì sự khôn ngoan của đời này  là sự điên rồ trước mặt Thiên Chúa, như  có lời chép rằng: Chúa bắt được kẻ khôn ngoan bằng chính mưu gian của chúng. Lại có lời chép rằng: tư tưởng kẻ khôn ngoan, Chúa đều biết rõ: thật chỉ như cơn gió thoảng ngoài.” (1 Cr 3: 18-20).

Như vậy, nếu muốn sống theo khôn ngoan của Thiên Chúa để được cứu rỗi và vui hưởng hạnh phúc Nước Trời, thì “đừng lo tìm cho có gì để ăn  có gì để uống  và đừng băn khoăn. Vì  tất cả những thứ đó, dân ngoại trên thế gian vẫn tìm kiếm; nhưng Cha của anh em thừa biết anh em cần những thứ đó, Vậy hãy lo tìm Nước của Người, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho.” (Lc 12, 29-31)..

Và cũng trong mục đích phải tìm kiếm sự sang giầu bền vững mãi mãi theo khôn ngoan của Thiên Chúa, mà Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ xưa và tất cả chúng ta ngày nay, là : “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh  em biết:  có nhiều người sẽ tìm cách vào, mà không thể  được.” (Lc 13,24).

Qua cửa hẹp mà vào, có nghĩa là đừng khôn ngoan theo người đời để đi tìm những của cải, danh vọng và vui thú chóng qua ở đời này, mà trái lại,  “hãy săm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi trộm cắp không bén bảng, mối mọt cũng không đục phá.”. (Lc  12,33)

Sắm những báu vật ở trên trời, thể hiện qua nỗ lực sống theo đường lối của Chúa để được cứu rỗi, chính là sự  khôn ngoan mà người tín hữu chúng ta phải kiếm tìm trên hết mọi sự , vì “nếu người nào được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống (mất linh hồn) thì nào có có lợi gì? hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?” (Mt 16,26; Mc 8,36; Lc 9,25)

Thử hỏi: có ai được cả thế giới này làm lợi lãi đâu?  Nhưng dù có chiếm được mọi của cải, giầu sang và vui thú  trên trần gian  này, mà  cuối cùng mất linh hồn thì được ích gì?

Đó là sự ngu ngốc của một phú hộ kia, ngây thơ sống với khôn ngoan của người đời, nên đã cho xây nhà lớn để tích trữ của cải lương thực để “cứ ăn chơi cho đã”. Nhưng Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại  mạng  ngươi thì những gì ngươi sắm sẵn đó, sẽ về tay ai?  Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình mà không lo làm giầu trước mặt Thiên Chúa thì số phận cũng như thế đó.” (Lc  12,20-21)

Đó là sự khôn ngoan mà Thiên Chúa muốn cho chúng ta tìm kiếm để sống  niềm tin có Chúa, có  hạnh phúc đời đời đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Chúa trên hết mọi sự  trong trần thế này. Nói thế. không có nghĩa là chúng ta không được phép tìm tiền bạc để chi dùng cho những nhu cầu chính đáng của thân xác như cơm ăn, áo mặc, nhà ở và phương tiện di chuyển, bảo hiểm sức khỏe cho mình và cho gia đình thân thuộc. Ngược lại, chúng ta phải cố gắng làm việc cách lương thiện để có phương tiện thỏa mãn những nhu cầu chính đáng nói trên.

Nhưng trên hết, phải sống và trân quí  cái khôn ngoan mà tác giả sách Châm Ngôn đã viết như sau:

Hạnh phúc thay, người được  trí  khôn ngoan

Cũng như người được tài phán đoán

Vì được khôn  ngoan thì  hơn được bạc

Được hưởng lợi ích của khôn ngoan thì hơn được vàng.

Khôn ngoan quý hơn cả trân châu,

Không bảo vật nào của con so sánh nổi.” (Châm ngôn 3,13-15)

Tóm lại, là người tín hữu Chúa Kitô sống trong một thế giới ngày một thêm tục hóa, phi nhân và vô luân hiện nay, chúng ta được mong đợi chê ghét cái khôn ngoan của người đời, để đừng chậy theo  những lôi cuốn của thế gian về danh lợi hư hèn, về tiền bạc phù vân,  và nhất là xa lánh, ghê tởm thú vui vô luân vô đạo của bọn người đã mất hết lương tri, đang đi tìm thú vui “ấu dâm” rất khốn nạn và tội lỗi, khiến gây thương tật thể xác và trấn thương tinh thần cho biết bao trẻ em đáng thương bị bán làm vật mua vui rất  khốn nạn  cho bọn già trẻ, xồn xồn, đang  lao mình vào con đường hư mất đời đời này.

Phải sống cái khôn ngoan của Thiên Chúa để không những mưu ích  cho phần rỗi  của mình, mà cũng để lôi kéo những người đang chạy theo khôn ngoan của con người say mê tiền của, danh vọng và vui thú vô luân vô đạo trong khi  dửng dưng với người nghèo khó, người đau khổ là  nạn nhân của các chế độ tàn ác, bóc lột và bất công ở khắp nơi trên thế giới điên loạn hiện nay.

Lm Phanxicô Xaviê  Ngô Tôn Huấn

___________________________________

Nguồn: tonggiaophanhue.net

Share this post:

Recent Posts

Comments are closed.